Kỷ niệm trực bệnh viện của Thủ khoa Y Hà Nội | Chuyện nghề Y



Những ngày đầu khi mà mình bắt đầu đi học ở viện, có một vài cái kỷ niệm mà mình cảm giác bây giờ nhớ lại vẫn để lại những kỷ niệm rất khó quên.
Cái lần em trực cấp cứu ở Việt Đức, một phụ nữ trẻ, lúc đấy cũng chỉ hơn mình 2 tuổi thôi, không may trên đường về quê bị tại nạn ô tô, cả cái chân trái từ cẳng chân trở xuống hầu như bị nát hết do bị xe húc qua. Lúc đấy, em là người đầu tiên tiếp xúc ở cấp cứu, cả cái bàn chân và xương con con ở bàn chân, nổi ra hết và lẫn lộn hết cả vào nhau, thì lúc đó em chỉ băng bó vào.
Khả năng là chị ấy phải cắt cụt hết 1/3 dưới cẳng chân trở xuống để lắp cái chân giả. Lúc ấy thì nhìn chị ấy khóc, trẻ tuổi, cũng vừa lấy chồng xong, thì cũng thương, cũng băng bó nhanh, cầm máu, bất động lại.
Đến giờ nghỉ buổi tối, em có lên ăn cơm, không may lúc ấy lại đúng cái món sườn. Món sườn cũng có cái sụn trắng trắng như cái chân, thì lúc đấy em nôn, nôn ngay lập tức và cả cái suất cơm đó thì coi như bỏ luôn.
Những cái lần đầu tiên em đi viện em được tiếp xúc, thực sự những cái đấy đến giờ nghĩ lại vẫn còn ám ảnh. Nhưng dần dần, trải qua 3 năm, đến năm cuối và bây giờ đi trực trong màu áo nội trú thì những cái đấy, cảm giác cũng bình thường. Và mình nghĩ 1 bác sĩ cũng phải nên thích nghi với hoàn cảnh, cũng khắc phục khó khăn.
#chuyennghey #chuyencuatoi #thukhoayhanoi #yhanoi
——————————————
Cho phép tái sử dụng – Allow reuse

Nguồn: https://nanchinhrangho.net

Xem thêm bài viết khác: https://nanchinhrangho.net/suc-khoe/