Bội phản|Truyện ngắn của Bảo Ninh



Truyện ngắn: Bội phản
Tôi viết truyện này lâu rồi, hai ngàn lẻ mấy không nhớ nữa, nhưng nhớ là viết trên tàu hỏa, hay đúng hơn là “nhìn” thấy nó, cốt truyện, hiện thoáng qua cửa sổ toa tàu, rồi về nhà viết. Hồi đó tôi cũng đã lớn tuổi nhưng vẫn hay đi, mà đi đâu đường xa thì thường tàu hỏa chứ không máy bay hay xe đò. Bởi với tôi đường sắt là đường kí ức. Đi tàu, nhất tàu Bắc -Nam, trừ khi thiếp ngủ, còn thì hầu như tôi chẳng rời mắt khỏi cửa sổ. Cái mà trong văn học vẫn được diễn đạt, theo một cách khá là mơ hồ và khó mường tượng, là “sự đồng hiện”, thì từ trên tàu hỏa trông ra, người ta có thể nhìn thấy và cảm thấu được qua từng cây số.

Đoàn tàu lướt đi trong thực cảnh mà gọi về vô vàn những cảnh xưa chuyện cũ. Có thể nhìn thấy rõ mồn một những gì đã mất đi, những gì còn lại của quá khứ. Và tất nhiên, cả những đổi thay. Những đổi mới khiến đời sống tốt đẹp hơn lên với lẫn những đổi khác đáng buồn làm hư hoại và biến dạng bao điều tốt đẹp từng có. Cứ vậy, chuyện này nối chuyện kia miên man hiện về, cả những câu chuyện hầu như chẳng liên quan gì đến thực cảnh trước mắt. Tôi viết cái truyện ngắn này có lẽ là do nhìn cảnh người ta tiễn đưa nhau ở sân ga, một cảnh rất gợi nhớ chuyện cũ, những chuyện từ thời xa tắp. Thành thử truyện ngắn mà dài quá là dài. Ban đầu tôi đặt tên truyện là Bơ vơ sân ga, song biên tập viên thấy thế quá “sến” và chẳng liên quan tới nội dung, nên đổi thành Bội phản.

Nhà văn BẢO NINH

Nguồn: https://nanchinhrangho.net

Xem thêm bài viết khác: https://nanchinhrangho.net/bat-dong-san/